"A... "_Mộc Hân ôm bụng đau đớn nằm ngồi ở góc tường, cô nhăn mặt ngước mắt lên hỏi Duy Hạ:"Chị Hạ... Tại sao chị làm vậy với em? "
Duy Hạ cười nhếch môi, hất mặt một cái trước sự ngây thơ của Mộc Hân:"Đến lúc này mà cô còn hỏi tôi tại sao lại ác với cô à? "
Mộc Hân trơ mặt ra, đôi mắt lo lắng nhìn Duy Hạ. Duy Hạ từ từ bước lại, đưa tay ra sau đầu cô, mắm tóc cô giật ngược lên:"Tại vì cô đã cướp Phúc An của tôi! Tại vì cô đến sau mà có được tình cảm của cậu ấy! Tại vì cho dù chia tay rồi cậu ấy vẫn quan tâm đến cô! "
Chát...
Duy Hạ vung tay, tức giật tát mạnh vào gương mặt xinh đẹp của Mộc Hân làm nó nhanh chóng ửng đỏ. Cô ta tiếp tục lớn tiếng nói chuyện cùng cô:
"Tại sao vậy Mộc Hân? Tại sao cô lại dễ dàng có được tình cảm của cậu ấy còn tôi thì không? Vì cớ gì mà tôi ở cạnh cậu ấy lâu như thế, từ nhỏ đến lớn mà cậu ấy chẳng để tâm tới tôi? Tất cả... Tất cả là tại con khốn như cô gây ra. Chính cô là người đến sau! Là kẻ thứ ba phá hoại tình cảm của bọn tôi! "
"Duy Hạ mọi chuyện từ trước đến giờ là chị cố ý chia cắt tôi và anh An? "_Mộc Hân dù đã biết rõ câu trả lời, nhưng không hiểu sao lần này cô muốn nghe Duy Hạ chính thức thừa nhận lấy.
Duy Hạ nắm chặt tóc cô trong tay, giật mạnh làm da đầu cô đau đớn, cô ta cười như điên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-thua-ban-than-anh-roi/153772/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.