Duy Hạ nhìn thấy Phúc An cầu xin Mộc Hân như thế, trong lòng khó chịu vô cùng. Nhưng cô ta lại giả vờ đi tới nắm lấy tay cô bảo:
"Mộc Hân có gì thì em trách chị! Em giận chị đi! Em đừng có chia tay Phúc An! Chị xin lỗi! Chị hơi vô ý nên khiến em hiểu lầm tụi chị! Chị... "
Chát...
Má của Duy Hạ truyền đến cơn đau dữ dội, cô ta ôm mặt nhìn người vừa tát mình, ánh mắt đầy phẫn nộ. Yến Vy gạt tay của Phúc An và Duy Hạ ra khỏi tay Mộc Hân, là cô nàng đã tát Duy Hạ.
Yến Vy đẩy Mộc Hân lùi ra sau mình, chính mình đứng trước trách hai con người kia:"Chị thôi cái bộ mặt giả tạo đi Duy Hạ à! Chị nói cái gì... Chị là vô ý sao? Không có ai vô ý như chị cả Duy Hạ! Vô ý mà lúc nào cũng muốn bạn trai người ta chăm sóc mình, lúc nào cũng muốn chen vào cuộc hẹn của người ta. Vô ý thì đáng ra thấy họ đang vui vẻ, riêng tư bên nhau thì tự khắc rời đi chứ? "
"..."_Duy Hạ vẫn ôm má đau đớn, bị lời chất vấn của Yến Vy làm cho cứng họng.
"Còn anh... Phúc An! Anh có từ nghiệm lại bản thân là mình yêu Mộc Hân như nào không? Có bao giờ mà anh từ chối bạn thân đáng ghét kia để ở cùng cậu ấy không? Anh thử nghĩ xem một năm qua yêu nhau hai người được mấy lần đi chơi riêng? Hay lần nào cũng sợ Duy Hạ buồn nên dắt đi chung? Tôi hỏi anh biết nhà Mộc Hân không? Anh làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-thua-ban-than-anh-roi/153769/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.