Đông Thanh và Túc Yểu cùng rời tầm mắt, vừa lúc tiểu nhị bê vịt nướng tới, nên không để ý Trương Vận Tâm nữa, mà tập trung ăn.
“Miếng thịt này, vừa béo vừa mỡ”, Túc Yểu cười với Đông Thanh: “Cho chàng.”
Đông Thanh ngoan ngoãn đưa bát nhận, rồi gắp cho nàng ít rau: “Nàng cũng ăn đi.”
Túc Yểu lườm hắn, “Ta muốn ăn vịt nướng!”
“Thế mấy hôm trước, ai quyết tâm ăn ít thịt, giảm béo?”
Túc Yểu bĩu môi, đảo mắt: “Dù sao cũng không phải ta.”
Thiển Lộ ngồi cạnh: “……” Bỗng thấy ê răng.
Túc Yểu ngừng đũa: “Thiển Lộ, ăn đi.”
Với Túc Yểu, chủ tớ cùng bàn là chuyện bình thường, Thiển Lộ thấy vẫn ổn, cắn môi nói: “Tiểu thư, chốc nữa, gói một phần mang về nhé?”
Túc Yểu tưởng Thiển Lộ thèm ăn, cười gật đầu: “Được thôi.”
Đông Thanh nhàn nhạt liếc mắt nhìn Thiển Lộ, thản nhiên như không gắp miếng vịt béo ngậy trong bát vào miệng.
Túc Yểu và Đông Thanh không để ý chuyện xung quanh, Tần Hạo lại không bình tĩnh được như thế.
Hắn cũng nhận ra Trương Vận Tâm, thấy nàng ta xảy ra mâu thuẫn với người khác thì đứng dậy, đi qua giải quyết giúp.
Dù không nhìn, song vẫn hơn cái người chỉ chăm chú gặm vịt là Túc Yểu, Đông Thanh nghe loáng thoáng lời Tần Hạo nói với Trương Vận Tâm ——
Trương Vận Tâm: “Sao chàng lại ở đây?”
Tần Hạo không đáp, mà hỏi ngược: “Nàng lại giả trang làm gì? Cái tính nóng nẩy không đổi chút nào, lúc nào ta thấy nàng, nàng cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-that-la-thom/2526006/chuong-16.html