Túc Yểu mang thai bốn tháng.
Bé con được phát hiện vào hai tháng trước, ngày ấy lập hạ, trời quang đãng, nắng chói chang.
Vốn đã hẹn Đông Thanh đi ăn mì bò ở tiệm mì mới mở ngay đầu đường, cuối cùng, vì Túc Yểu đau lưng nên đành thôi.
Song, thèm thì vẫn thèm lắm, Túc Yểu bèn sai Thanh Hoà mua một bát về ăn thử, mì nóng nghi ngút, thơm ngon hết nấc.
Lại nói Thanh Hoà, nàng ấy là nha hoàn Thiển Lộ mến nhất, thay Thiển Lộ chăm sóc Túc Yểu.
Còn Thiển Lộ?
Nửa năm sau lễ thành hôn của Đông Thanh và Túc Yểu, nàng ấy đã gả cho Hùng Nâu.
Thanh Hoà mua mì, mang về Phủ Đệ mà Đương Kim Thánh Thượng ban thưởng cho Đông Thanh, Túc Yểu ngóng mãi, chưa nhác thấy người mà đã nức mũi mùi mì bò.
Thế rồi, chuyện cứ thế xảy ra.
Túc Yểu vốn thèm ăn mì, bỗng che miệng lao khỏi phòng nôn khan, làm Đông Thanh đang chép kinh thư giúp nàng khiếp hồn khiếp vía.
Đông Thanh buông sách, bước nhanh theo Túc Yểu, vỗ nhẹ lưng nàng: “Khó chịu ở đâu à?”
Túc Yểu không đáp, Đông Thanh lạnh lùng liếc, Thanh Hoà sợ cóng người, hắn thấp giọng quát: “Ngươi đã cho phu nhân ăn gì thế?”
Rồi ngoảnh lại, nói với vào phòng: “Mau gọi đại phu tới!”
Thanh Hoà ngay lập tức để mì lên bàn, vội quỳ xuống: “Nô tỳ…..Nô tỳ cũng không biết nữa! Hôm nay phu nhân chẳng chịu ăn gì cả,” Nàng ấy chỉ vào bát mì bò, “Phu nhân chỉ muốn ăn món này, lão gia,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-that-la-thom/2525984/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.