Cao Gia Tiện nằm nghiêng dưới chăn, cảm giác toàn thân sắp bốc cháy.
Ý của anh nói câu này là hôm nay anh tịch thu thuốc của cô, sau này mỗi ngày, dù cô có thể tự ngủ được hay không, anh sẽ kể cho cô nghe một chút chuyện trước khi đi ngủ, phụ trách dỗ cô ngủ.
Cầm điện thoại, cô có thể cảm nhận rõ ràng khuôn mặt đỏ bừng đến tận mang tai.
Sau đó cô trở mình và gõ nhanh vào hộp thoại: Anh nghĩ em ba tuổi à? Mỗi ngày nghe một câu chuyện trước khi đi ngủ là có thể ngủ? Không bằng em cầm một cuốn truyện cổ tích tự đọc còn hơn.
Bên kia hẳn cũng đang cầm điện thoại nên trả lời lại rất nhanh.
Chúc Trầm Ngâm: Đọc một cuốn sách chắc chắn không buồn ngủ như nghe một câu chuyện.
Gail - Gia đóa: Vậy nếu em không thể ngủ khi chỉ nghe một câu chuyện thì sao?
Chúc Trầm Ngâm: Anh sẽ tìm câu chuyện thứ hai kể cho em.
Chúc Trầm Ngâm: Cho đến khi em có thể chìm vào giấc ngủ mới thôi.
Nhìn hai dòng này, cô lặng lẽ kéo chăn bông lên, tự lừa mình dối người mà che đi khuôn mặt đang ngày càng ửng hồng.
Thành thật mà nói, vào lúc này, cô thực sự có chút khó hiểu.
Dù là "chồng giả" hay "anh trai nhỏ" thì việc làm này có thực sự cần thiết?
Thật sự không thể trách cô suy nghĩ quá nhiều được, hành động như thế này của anh rõ ràng là nằm ngoài phạm vi thỏa thuận của hai người đúng không?
Vì vậy, cô có nên hỏi anh, điều này có nghĩa là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-rat-toa-sang/934042/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.