Châu Châu sửng sốt, cô chống vào vai Hứa Gia Ngang: “Anh… anh… anh…”
Hứa Gia Ngang cười cô: “Anh… anh… anh cái gì?” Anh dụi đầu vào ngực Châu Châu, “Cho anh đi mà được không, anh về lâu vậy rồi, chúng mình chưa…”
“Thôi anh đừng nói nữa!
Châu Châu muốn ngăn cản Hứa Gia Ngang, vô thức ôm chặt lấy anh, làm đầu anh trái lại dí sát vào ngực cô hơn.
Anh cười trộm: “Châu bảo bối thơm quá.”
Châu Châu xấu hổ đỏ mặt, định buông anh ra, tay Hứa Gia Ngang bỗng sờ mó mông cô, vô lại nắn bóp.
Lập tức cả người Châu Châu nhũn ra, “Đừng ở đây… anh còn chưa khỏe hẳn…”
Hứa Gia Ngang kéo cổ áo y tá của cô lộ ra một mảng tuyết trắng, anh dẩu môi hôn cô một cái, “Khỏe từ lâu rồi.”
Châu Châu: “…” Thì ra anh cũng biết mình sớm đã khỏe rồi… Vậy sao còn chiếm dụng vị trí của bệnh viện, lương tâm anh có cắn rứt không hả?!
“Khóa cửa rồi, nhỏ giọng tí là ổn!”
Hứa Gia Ngang nói xong bèn ôm Châu Châu vọt lên giường, Châu Châu kinh ngạc thốt lên một tiếng đã bị anh đè ở dưới người.
Anh chống người nhìn Châu Châu, ngón tay nhẹ nhàng vén sợi tóc rơi tán loạn trên trán cô, “Cho anh nhé, được không?”
Ngay sau đó đẩy thân dưới, cái chỗ sưng lên không thể ngó lơ ma sát giữa hai chân, phối hợp với ánh mắt nũng nịu của anh, Châu Châu nhắm mắt, nghiêng đầu đi: “Được rồi được rồi, đừng hỏi nữa!”
“Hi hi, vẫn là Châu Châu thương anh.”
Ấu trĩ chết mất!
Tay Hứa Gia Ngang run run cởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-ngui-thay-huong-thom/1771227/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.