"Vân tỷ, chị đang vẽ gì vậy?" Say khi thống kê lại mọi thứ, La Chấn nghiêng người về phía Giản Như Vân.
"Bản thiết kế." Giản Như Vân dùng bút chì vẽ một đường trên giấy, "Nơi chúng ta sẽ ở vào ban đêm."
"Vân tỷ, chị vẽ đẹp quá." La Chấn nhìn hình vẽ, khâm phục nói: "Chị từng học vẽ sao?"
"Chị có học một chút." Giản Như Vân cười, vẽ thêm hai nét lên giấy, "Tôi còn từng nghĩ đến việc tự thiết kế một căn nhà, nhưng..."
"Hả? Sau đó thì sao?" La Chấn nghiêng đầu hỏi.
"Sau này..." Giản Như Vân tiếp tục vẽ phác thảo, giọng man mác buồn, "Sau này coi như không có tiền học thiết kế đi?"
La Chấn sửng sốt, có lẽ ý thức được mình vừa hỏi một vấn đề không nên hỏi, liền phối hợp chuyển đề tài: "Vân tỷ, vậy chúng ta đi tìm ít cỏ khô đi? Cho dù có túi ngủ thì cát ở đây vẫn hơi ẩm."
"Em cũng chu đáo đấy." Giản Như Vân nhướng mắt cười, cất bản thảo vào, "Cũng không thể cứ để bọn họ làm hết được."
。。。
Hai người các cô thì bắt đầu đi nhặt cỏ khô. Còn phía ba người đang theo chú khỉ đi tìm nguồn nước kia thì...
"Mi dễ thương ghê." Khuất Mộ Huyên lục tung cái túi nhỏ của mình để tìm cái gì đó có thể ăn được.
Kết quả là chú khỉ kia lao tới, dùng tay vồ mất cây xúc xích giăm bông cậu mới lấy ra.
Đây là cây xúc xích lúc La Chấn cảm thấy có lỗi lén lút nhét cho cậu.
"Đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-nghi-em-dang-theo-duoi-anh/2934869/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.