Dù lời nói của Đơn Ư Lạc đúng hay sai thì Diệp Tang không phải một người thích nói xấu sau lưng người khác, anh ta đã ở trong giới giải trí nhiều năm, tuy không quá sóng gió nhưng cái gì cũng đã xem đủ hết rồi, anh ta không muốn tham gia vào dăm ba cái việc như khiêu khích sau lưng nhàm chán như vậy.
"Không có gì đâu, mấy cậu ấy lúc sắp đến đây mới rời đi." Diệp Tang đang nhóm củi khô, nhưng lại chẳng bắt được tia lửa nào. Trong lúc kích động, giọng cũng càng sốt ruột theo: "Mi cũng chẳng phải nữ nhân, không thể rộng lượng cháy lên tí sao hả?"
"Nữ nhân tụi tôi thì làm sao cơ?" Giản Như Vân ngước nhìn anh ta, khịt mũi, "Đừng có tự tiện đánh giá tụi tôi."
Diệp Tang há miệng nhưng không biết nói gì, nhận ra bản thân lỡ lời, khẽ mấp máy môi, cũng cảm thấy thật ngu ngốc, cuối ngùng bật ra ba tiếng: "Thật xin lỗi."
Đơn Ư Lạc bị kẹp giữa hai người cảm thấy xấu hổ.
"Phịch" Khuất Mộ Huyên mở balo rồi đặt nó xuống cát, làm cát văng đến chỗ Đơn Ư Lạc, cười như không cười nói: "Có muốn nếm thử mấy quả trái cây không anh Đơn?"
Đơn Ư Lạc không ngờ đến, lần này cậu ta không khống chế nổi biểu cảm, nhất thời không nói nên lời, một lúc sau mới ậm ừ: "Không cần, tôi không kham nổi."
Khuất Mộ Huyên nhún vai, cậu ta không ăn thì thôi, tiết kiệm được một phần ăn.
"Lửa không cháy sao anh Diệp?"
Diệp Tang cũng hết cách, đẩy mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-nghi-em-dang-theo-duoi-anh/2934866/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.