Ánh đèn nhẹ nhàng êm dịu.
Bên lề đường, làn gió nhẹ nhàng phả vào mặt.
Phía trên đỉnh đầu, bầu trời sao cũng sặc sỡ lấp lánh.
"Em tỉnh rồi hả....."
Bạch Diệp Chi đang được Trần Minh Triết ôm trong lòng, họ ngồi trên chiếc ghế gỗ ven đường, bị làn gió đêm làm cho tỉnh giấc.
"Ừm..."
Cô vừa mở mắt ra đã nhìn thấy mình được Trần Minh Triết ôm ở tư thế mập mờ thế này, quan trọng hơn nữa là mông cô lại đang ngồi lên tay của Trần Minh Triết.
Lúc này, khuôn mặt nhỏ của cô đỏ bừng lên, theo bản năng, Bạch Diệp Chi nhanh chóng thoát khỏi cái móng heo của Trần Minh Triết.
Cô muốn thoát ra nhưng bởi vì hai cánh tay cô vẫn đang vòng qua ôm chặt lấy cổ của Trần Minh Triết nên lần này vừa né qua một bên thì lập tức cả người cô đã đè lên người Trần Minh Triết.
"Chậc.. chậc.."
"Thanh niên bây giờ... ân ái ghê cơ..."
"Đúng đấy... Có điều, muốn thân mật thì cũng nên về đến nhà, ở đây là chốn công cộng mà!"
Bởi vì Trần Minh Triết đang ngồi ở ven đường, thế nên một tiếng kêu của Bạch Diệp Chi cùng với động tác vô cùng mờ ám lúc này càng khiến mấy người xung quanh chú ý và bắt đầu bàn tán xôn xao.
Lúc này, cả người Bạch Diệp Chi vùi vào lòng Trần Minh Triết, gương mặt cô nóng bừng.
"Đi thôi...."
"Chúng ta không theo kịp mấy cô mấy cậu thanh niên này đâu!"
"Đi thôi, hâm mộ ghê..."
"Hâm mộ gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895230/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.