Chữ “mạng” còn chưa nói ra khỏi miệng thì cổ Quách Thái Phượng đã bị Trần Minh Triết bóp lấy.
“A…”
Quách Thái Phượng hét lớn.
Bà ta xoay người, định giơ chân đá vào bụng Trần Minh Triết.
A!
Trần Minh Triết buông tay, Quách Thái Phượng hoảng hốt, chật vật ngã ra đất.
Cơ thể run rẩy dữ dội vì vừa rồi, Quách Thái Phượng đã nhìn thấy cảnh Trần Minh Triết giết chết Hùng Khôn hung ác chỉ bằng một cú đạp, đây còn là người sao? Điều này đã vượt qua sự tưởng tượng của bà ta!
Nên biết rằng, trong mắt bà ta, Trần Minh Triết vừa mới thể hiện oai phong chỉ là một thằng bất tài, một thằng ở rể không hề có chút địa vị ở nhà họ Bạch, nhưng bây giờ, chính thằng ăn bám này lại giết người trước mặt mình.
Hơn nữa, hình như thằng ở rể này còn muốn giết bà ta.
Bản thân bà ta là kẻ nhát gan, tuy thường ngày hung hăng nhưng người như bà ta chính là kiểu thích bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.
Lúc này, Quách Thái Phượng cũng không còn hơi đâu để ý tới tứ chi, cơ thể nằm trên đất, bà ta không ngừng bò ra cửa.
Đúng vậy, hiện giờ, Quách Thái Phượng đang dùng tư thế bò, vì cả người bà đang đang run, hai chân càng vô lực tê dại, hoàn toàn không thể đứng vững, chứ đừng nói tới việc chạy..
“Trần Minh Triết… mẹ mày, có ngon thì tới chỗ tao này… có ngon thì tới giết tao đi! A!”
Bạch Liên Sơn ở một bên quát lớn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895229/chuong-212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.