Bạch Diệp Chi không còn gì để nói.
Trước kia, cô không hề biết mẹ mình lại là người như thế này.
“Mẹ… Sao con lại không coi mẹ ra gì được…”
Bạch Diệp Chi chẳng biết phải làm sao, dù thế nào thì đây cũng là mẹ cô, cô rất khó nổi giận hay lạnh nhạt với mẹ mình.
“Đấy… Con xem đi… Con chẳng không coi mẹ ra gì đấy còn gì! Trước kia, con luôn ăn nói nhỏ nhẹ với mẹ, mẹ nói gì thì con nghe nấy, không bao giờ con nói dối, mẹ nói hơi nặng lời một chút là con đã sụt sịt rồi. Nhưng bây giờ thì sao, con xem lại thái độ của mình khi nói chuyện với mẹ đi. Thế không phải coi thường mẹ thì là gì?”
“Mẹ, mẹ lại nói linh tinh gì thế…”
Bạch Diệp Chi vừa lay cánh tay của Chu Minh Phượng, vừa nũng nịu nói.
“Còn không à… Trước kia, con chưa bao giờ nói dối, nhưng bây giờ thì như cuội”.
“Mẹ, con không nói dối thật mà! Sao mẹ không tin con nhỉ! Có thế nào thì con cũng là con gái mẹ, lẽ nào đến con mà mẹ cũng không tin?”
Chu Minh Phượng liếc nhìn Bạch Diệp Chi, rồi nói: “Được, thế mẹ hỏi con. Sao con lại giấu cả nhà mua căn dinh thự ấy, con lấy tiền ở đâu ra!”
“Con… Mẹ… Mẹ, con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, không phải con mua căn nhà ấy, không phải con! Nếu con mà có tiền để mua căn dinh thự ấy, con đã không phải suốt ngày chạy tới ngân hàng vay tiền cho công ty rồi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895163/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.