Người phụ nữ trang điểm đậm đó sợ đến nỗi tè ra quần.
Bây giờ, cô ta có vẻ mặt còn khó coi hơn cả ăn phải một con ruồi chết. Phải biết là vừa nãy chính cô ta đã cố ý giẫm giày lên cái giẻ lau của Tiểu Hoa nên mới xảy ra chuyện này.
Vốn cô ta chỉ định tìm vui, nhưng không ngờ lại thành ra tự đưa mình vào chỗ chết.
Có lẽ cô ta không biết Trần Minh Triết ở phía trước là ai, nhưng Mặt Sẹo thì cô ta biết rất rõ.
“Cậu Trần, cậu rộng lượng bỏ quá cho tôi lần này. Về sau, Cao Đại Mãng tôi sẽ không bao giờ dám… không bao giờ dám nữa…”
Vì Cao Đại Mãng đang sợ hãi không ngừng dập đầu xuống sàn, nên đầu gã đã bị dính nước tiểu của người phụ nữ đó và cả cục đờm kinh tởm mà gã đã khạc nhổ ra lúc trước, trông cực kỳ kinh tởm. Nhưng lúc này, Cao Đại Mãng không hề thấy tởm lợm chút nào, gã biết mình đã chọc phải một nhân vật vô cùng đáng gờm. Khéo khi còn bị phanh thây rồi thủ tiêu xác cũng nên, người lăn lộn trong giới như gã đương nhiên hiểu rất rõ điều này.
Mà Mặt Sẹo đâu phải người mới làm những chuyện này một, hai lần!
Vừa nói, Cao Đại Mãng vừa dập đầu, sau đó gã còn cầm chai rượu nguyên ở bên cạnh lên tự đập mạnh vào đầu mình.
A!
Ngay sau đó, rượu trong chai hòa lẫn với máu chảy từ trên đầu gã xuống.
Mặt Sẹo im lặng đứng đó, hắn ta đã biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895162/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.