"Được rồi..."
Sắc mặt Vương Tú Vân ngồi ở vị trí chủ tọa lạnh đến cực điểm.
"Diệp Chi, cháu còn ý kiến gì về chuyện này không?"
Rõ ràng bà ta chẳng xem lời nói của Trần Minh Triết ra gì, nhưng anh đột nhiên lên tiếng khiến bà ta rất tức giận.
"Bà nội, cháu..."
Lúc này, Bạch Diệp Chi lại nhìn về phía Trần Minh Triết.
Ngay đến bản thân cô cũng không biết vì sao lúc này mình lại nhìn về Trần Minh Triết.
Người đàn ông ngày thường có chuyện lớn gì cũng trốn sau lưng cô này, dường như hôm nay có gì đó khác biệt.
"Bà nội..."
Hửm?
Ngay lúc Trần Minh Triết định lên tiếng thì sắc mặt Vương Tú Vân chợt trở nên lạnh lùng đến cùng cực, hai con mắt nhìn chằm chằm vào anh hệt như hai con rắn độc lúc nào cũng có thể phun nọc độc ra.
"Mày là cái thá gì? Chỗ này có chỗ cho mày nói chuyện à?"
"Đúng vậy..."
Bấy giờ, Bạch Dũng Thắng cũng cau chặt mày nhìn Trần Minh Triết ăn mặc đơn sơ đứng bên cạnh Bạch Diệp Chi. Ông ta chưa từng nhìn thẳng vào thằng nhà quê này, cái thằng ở trong nhà cũng bị gọi là "đồ vô dụng" thì ra ngoài có gì đáng nhắc tới chứ.
"Cháu gái à, cháu quản cho tốt người của cháu đi nhé, dù sao ở đây cũng không phải nhà cháu, không thể ăn nói bừa bãi ở đây được!"
"Chứ còn gì nữa, tự xem mình là người nhà họ Bạch thật à!"
Lúc này mặt Bạch Diệp Chi đỏ lựng, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895059/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.