Nghe Bạch Dũng Thắng giới thiệu, mấy người có mặt ở đó lập tức bàn luận sôi nổi.
Đương nhiên, họ nói vậy là vì thật ra trong lòng họ đều rõ như gương.
Đám người này ấy mà, chẳng có năng lực gì, đấu đá nhau là giỏi thôi.
"Yên lặng cả đi, tiếp tục nghe Bạch Dũng Thắng nói..."
Vẻ mặt Vương Tú Vân vô cảm, nhìn về phía Bạch Diệp Chi đang ngồi cau mày ở một góc cách đó không xa.
Tiếp quản Tập đoàn Thiên Bách cũng đã được mười mấy năm rồi, đương nhiên Vương Tú Vân biết được đại hội cổ đông trong tập đoàn giờ đây có ý nghĩa gì.
"Mẹ, trước đây con đã tìm người đánh giá rồi. Bây giờ nếu Rượu Thanh Tuyền của gia tộc chúng ta muốn trở mình thì buộc phải có một nguồn đầu tư dồi dào, nhưng thế vẫn chưa phải là cách giải quyết tận gốc. Công ty rượu Thanh Tuyền bây giờ chỉ còn lại cái vỏ bọc mà thôi, với lại theo con nghe ngóng được thì còn mấy đơn hàng lớn không hủy, những đơn hàng này tuyệt đối không thể hoàn thành trong thời gian ngắn vì bây giờ Rượu Thanh Tuyền đã không còn khả năng sản xuất đạt năng suất đó nữa rồi. Nếu bây giờ chúng ta tiếp quản Rượu Thanh Tuyền thì rất có khả năng phải chịu bù vào một khoản tiền đền hợp đồng cực lớn. Cái giá này cao hơn nhiều so với giá định lượng của công ty Rượu Thanh Tuyền".
"Thế nên..."
Vương Tú Vân liếc nhìn Bạch Dũng Thắng đang đứng phát biểu.
"Thế nên con định từ bỏ Rượu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895058/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.