Nhìn thấy Bạch Diệp Chi nước mắt rơi lã chã, Trần Minh Triết bật cười.
Sau đó anh đứng dậy đóng cửa văn phòng. Anh không muốn biến bầu không khí trở nên buồn bã, với anh, thời gian ở bên cạnh Bạch Diệp Chi là thời gian hạnh phúc nhất.
“Sao vậy? Diệp Chi, cảm động rồi sao? Nhanh đến ăn cơm đi, từ nay em là trụ cột của gia đình, mọi người đều trông cậy vào em hết đó. Em phải giữ gìn sức khỏe mới có sức mà vực dậy nhà máy rượu”.
Trần Minh Triết vừa nói vừa tới trước bàn làm việc rút một tờ khăn giấy đưa cho Bạch Diệp Chi.
“Đừng khóc nữa, khóc trông không đẹp đâu!”
Bạch Diệp Chi nhìn Trần Minh Triết người quấn băng nham nhở, đột nhiên phá lên cười.
“Em có khóc đâu, bụi bay vào mắt đó chứ”.
Nói rồi rút khăn giấy lau nước mắt.
“Được, được, không khóc, không khóc, Diệp Chi nhà này sao mà khóc được chứ”.
Vừa nói anh vừa gắp thức ăn cho Bạch Diệp Chi.
Buổi sáng Bạch Diệp Chi chưa ăn gì, lại chạy đôn chạy đáo cả buổi, lúc này mới được thả lỏng một chút, bụng dạ đói cồn cào.
Cô nhìn Trần Minh Triết.
Người đàn ông trước mặt chỉ là không cầu tiến và không thể san sẻ áp lực công việc với cô, còn lại cái gì cũng được.
Lại còn không hề phàn nàn.
Hai người yên bình ăn xong bữa cơm, sau đó Trần Minh Triết thuần thục dọn dẹp.
Nhiều lần Bạch Diệp Chi muốn mở miệng, nhưng lại không biết mở miệng làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895050/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.