Nhìn thấy cô dường như anh cũng hết sức ngạc nhiên, thế nhưng chỉ một giây sao anh đã lấy lại vẻ mặt bình thản, thậm chí không còn thèm liếc cô lấy một cái. Đúng là cô không thể tưởng tượng nổi lại có thể gặp lại Văn ở hoàn cảnh thế này, quả thực giây phút này cô chỉ ươc có thể đào được một cái hố mà chui thẳng xuống. Bản thân cô lúc này còn tự khinh bỉ chính mình, đừng nói đến Văn. Nhiên bặm chặt môi, nhìn người đàn ông vừa lên tiếng. Người đàn ông này rất quen, hình như cô đã gặp ở đâu đó mà không tài nào nhớ ra. Mấy người ở bàn, nhìn rất lạ, nhưng ai nấy đều toát lên vẻ cao sang lịch sự. Nhiên không dám nhìn thêm người nào, trước đến nay Văn dường như chỉ biết đến công việc và gia đình, rất ít khi cô thấy anh đi chơi thế này những người này cô cũng chưa gặp bao giờ kể cả hồi đám cưới cô cũng chưa nhìn thấy. Cô vừa cảm thấy lạ lẫm lại cảm thấy giây phút này thực sự muốn buông bát canh mà chạy đi chỗ khác, đừng để anh nhìn thấy mình trong bộ dạng nghèo hèn đến thế này. Thế nhưng dường như cô đang tự mình ảo tưởng khi mà anh thậm chí đến một cái nhị cũng không buồn dành cho cô. Phải rồi, tại sao cô lại phải sợ hãi, tại sao lại phải xấu hổ hay cảm thấy nhục nhã cơ chứ? Cô và anh bây giờ đâu còn liên quan đến nhau nữa? Cô và anh giờ cũng chỉ như hai người xa lạ, chưa từng quen biết.
- Cô gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-sinh-menh-cua-anh/1404633/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.