Về đến nhà, anh vội pha cho cô một cốc sữa rồi bắt cô uống. Uống xong cốc sữa cô liền đi rửa ráy lại người rồi leo lên giường chờ anh. Anh tắm xong liền ra ngoài lấy chiếc khăn tắm lau đầu, cô nhìn bóng dáng quyến rũ của anh lại nhớ đến giây phút khi ở nhà chủ tịch Minh trong lòng vẫn chưa hết ngọt ngào. Mấy vết xước này cũng chẳng còn đau đớn gì nữa, có anh bên cạnh cô cũng chẳng còn cảm thấy sợ hãi. Đột nhiên cô cảm thấy đói meo, nghĩ lại buổi tôi cô cũng chưa ăn được gì, bỗng cô nghĩ đến món bánh sắn đoạn chảy cả nước miếng. Cô nhìn Văn rất lâu, cuối cùng không còn kìm được mà nói:
- Văn, em thèm ăn bánh sắn quá.
- Em đói sao?
Cô gật đầu, vẻ mặt hết sức đáng thương đáp:
- Vâng, nhưng em lại chỉ thèm bánh sắn thôi mới chết. Chẳng hiểu sao lại thèm thế nữa chứ?
- Em còn thèm ăn gì nữa không? Để anh đi mua cho em?
Cô ngước to đôi mắt lắc đầu đáp:
- Không, em chỉ thèm ăn bánh sắn thôi.
- Được rồi, nằm ngoan ở nhà để anh đi mua.
Cô gật đầu, nằm xuống nhìn bóng anh khuất dần, trong lòng cảm thấy rất áy náy liền xoa bụng rồi trách yêu “Đấy, con làm tội mẹ, mẹ lại phải làm tội ba, đêm hôm còn bắt ba đi mua bánh sắn cho con đấy”.
Nhiên vừa nói rồi lại bật cười, nghĩ đến cảnh tượng sinh ra đứa bé này, có anh bên cạnh hạnh phúc biết bao nhiêu. Nghĩ đến Ngọc tuy rằng cô vẫn chưa hết rùng mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-sinh-menh-cua-anh/1404625/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.