Tống Cẩm Đan lắc đầu, cô biết Lưu Trang vốn là người tâm cơ, lại có từng tham nhũng một khoản tiền trong Tống thị. Nếu có giữ lại thì ai dám chắc cô ta sẽ không đâm lén một lần nữa sau lưng cô.
"Cố Lôi, cậu vào đây!''
Cố Lôi đẩy cửa bước vào, bên ngoài vẫn còn hai người đàn ông cao lớn đứng canh. Khung cảnh đập vào mắt Cố Lôi là bộ dạng hèn mọn của Lưu Trang, cô ta liên tục quỳ trên mặt đất để cầu xin.
Nhìn dáng vẻ đáng thương đó, tưởng rằng cô sẽ bị dao động như không. Cô vẫn một mặt cứng rắn không thay đổi quyết định của mình.
"Giúp Lưu Trang thu dọn đồ đạc. Nói với tất cả mọi người, là Lưu Trang tự mình xin từ chức."
Đây là chút thương xót cuối cùng Tống Cẩm Đan dành cho cô ta, cô không tuyên bố là đuổi việc Lưu Trang, vẫn giữ lại cho cô ta chút mặt mũi.
"Cô Lưu, để tôi đỡ cô ra ngoài."
Vừa rồi Cố Lôi hẵn gọi cô ta là giám đốc, bây giờ cách gọi xa lạ này khiến cô ta tức đến bật cười. Cô ta chống tay vào cạnh bàn đứng dậy, lau sạch những giọt nước mắt trên gương mặt như chưa có chuyện gì xảy ra.
Lúc bước ra khỏi cửa phòng, Lưu Trang quay lại nhìn cô với ánh mắt đằng đằng sát khí.
"Tống Cẩm Đan, cô sẽ sớm hối hận vì ngày hôm nay đuổi tôi thôi!"
Tống Cẩm Đan nhìn Cố Lôi, cô dứt khoát nói: "Đưa đi! Từ nay về sau tôi không muốn thấy cô ta xuất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-hu-mat-cua-anh/2899722/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.