Tú Long tìm đến một quán bar và định sẽ uống say một trận ở đó. Thế nhưng anh lại gặp một người bạn cũ – Mạnh Hạo, bạn cùng trường cấp ba và là người từng thích Tử Di.
Mạnh Hạo khá bất ngờ khi nhìn thấy Tú Long ở đây và Tú Long cũng thế. Anh ta nhìn Tú Long chăm chăm rồi cười một tràng to, cười điên khùng đến mức tiếng nhạc trong quán bar to như vậy mà mọi người cũng nghe thấy rồi quay ra nhìn anh ta một cách khó hiểu. Tú Long đành kéo Mạnh Hạo ra khỏi quán, tiện thể mua một vài chai bia và đến một chiếc ghế đá gần đó ngồi, lúc này Mạnh Hạo mới quay trở lại trạng thái bình thường.
- Này, đừng nói rằng nhìn thấy tôi nên thần kinh cậu phấn khích quá đà như thế nhé?
Mạnh Hạo lấy một chai bia trong tay Tú Long rồi tu ừng ực. Anh ta chẳng nói chẳng rằng cứ thế uống hết lon bia, rồi đến lon khác, hình như anh ta đang muốn say thì phải.
Còn một chai cuối cùng, lúc này Mạnh Hạo đã say nhừ tử rồi, mặt anh ta đỏ ứng, Tú Long không cho anh ta uống nữa. Bấy giờ Mạnh Hạo mới khó khăn cất tiếng:
- Mười sáu năm rồi.
- Hả? – Tú Long không hiểu cậu bạn đang muốn nói đến điều gì.
- Từ khi tôi thích Tử Di. – Mạnh Hạo nói tiếp câu.
Tử Di của anh ư? Mạnh Hạo vẫn chưa quên được cô ấy sao? Đúng là một anh chàng si tình. Ừm, anh thì có kém gì đâu.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-canh-hoa-luu-ly/1886341/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.