Có chăn trong tay, có cả thế giới
......
Đội tuần tra kết thúc ca làm, khi họ trở về Sở Cảnh sát đã là giờ cơm tối.
Trương Lộ Chi, người không bao giờ chịu tụt lại phía sau khi nhắc đến ăn uống, vậy mà hôm nay người xông vào căng tin đầu tiên không phải cậu.
Sau khi xuống xe, Trương Lộ Chi lặng lẽ đi về văn phòng.
Ôn Dương vẫn ngồi trong xe tuần tra, âm thầm nhìn theo bóng lưng của Trương Lộ Chi, bất giác gõ ngón tay lên vô lăng.
Nàng nhớ, đây không phải lần đầu tiên Trương Lộ Chi nhìn thấy người chết.
Lần đầu tiên là lại hiện trường nhảy lầu thê thảm của một người tự tử, ngay ngày thứ ba sau khi Trương Lộ Chi trở thành cảnh sát.
Nhưng vụ tai nạn điện giật hôm nay, cũng thật khiến lòng người đau đớn và thương tiếc như vậy.
Tiếng khóc của người bà, của mẹ và của đứa trẻ, vẫn cứ lảng vảng đeo bám bên tai cậu.
Ôn Dương không biết liệu Trương Lộ Chi có thể vượt qua rào cản trong lòng hay không.
Lần đầu tiên đối với nhiều sĩ quan cảnh sát, đều là một trở ngại.
Bất lực, hối hận, tự trách, thương cảm, đáng thương...
Từ ngày chọn làm cảnh sát, họ đã phải học cách sống chung với những cảm xúc này.
Chúng không chỉ lởn vởn cho đến ngày họ nghỉ hưu, mà rất có thể sẽ đeo bám cả cuộc đời họ.
Là cảnh sát tuần tra tiền tuyến nhất và là cấp cơ sở nhất, là lực lượng công an đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-khong-can-lai-co-don/3097217/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.