Không thể buồn khi ở cạnh chị
......
"Chị có quần áo sạch ở đây... lúc trước chị cũng chuẩn bị một hộp đồ lót dùng một lần để đi công tác. Chị đều để ở ngoài, tắm rửa xong em ra ăn cơm đi, nhé? "
Ôn Dương dùng tay gạt đi mớ hỗn độn dưới mũi, vẫn cúi đầu, hỏi: "Chị sắp đi công tác?"
"Không, không phải đi công tác, cuộc họp sắp đến giờ thì bị huỷ, nên em mới có cơ hội này... nếu không..."
Giản Mộc Tư ép buộc đôi môi mình cong lên, mỉm cười:
"Nếu không sĩ quan Ôn tắm xong sẽ không có quần lót để mặc..."
"Haha..."
Ôn Dương vờ như đang cười, đặt trán lên vai Giản Mộc Tư, sau đó đẩy Giản Mộc Tư đi:
"Chị ra ngoài trước đi, sĩ quan Ôn có quần áo thay phải tắm đây."
Giản Mộc Tư thu lại cái ôm, nắm chặt lòng bàn tay:
"Được... chị ở phòng khách... chị đã gọi cho em những món em thích ăn."
Sĩ quan Ôn vẫn cúi gằm, ngoan ngoãn gật đầu.
Giản Mộc Tư đóng cửa phòng tắm, lặng lẽ đứng bên cửa một lúc.
Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng nước chảy từ vòi hoa sen bên trong, lòng bàn tay siết chặt của cô mới thả lỏng hơn chút.
Vốn dĩ tuần tới cô phải đi công tác.
Vì xét cho cùng, cô không phải người của Trung tâm Cấp cứu.
Cô là con gái út đáng tự hào nhất của Hạ Lương, là học sinh ưng ý nhất của giáo viên.
Tuần tới, thành phố Nam Thành có một hội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-khong-can-lai-co-don/3096984/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.