Editor: Yuu“Cái gì?”
Âm lượng của Chu Mục vô thức tăng lên, anh còn tưởng rằng mình nghe lầm.
“Em nói, em có thể mượn bờ vai của anh để dựa vào một chút được không?” Thời Nhan giơ tay lên, để ngón trỏ và ngón cái cách một đoạn: “Chỉ một chút thôi, không lâu đâu.”
Nói xong, Thời Nhan cũng không đợi Chu Mục trả lời lại, trực tiếp ôm lấy cánh tay anh, đầu tiến lại gần.
“Mặc kệ, em nhất định phải dựa vào, chỉ một lát thôi.”
Nghe được giọng điệu có chút bá đạo đó, Chu Mục không nói gì, cũng không đẩy cô ra, để mặc cho cô ôm lấy cánh tay mình. Một lúc lâu sau, khóe miệng anh hơi nhếch lên, tiếng “Ừ” nhẹ đến nỗi gần như không thể nghe thấy được.
Nhưng Thời Nhan vẫn có thể nghe được rõ ràng, cô dựa đầu vào bả vai rắn chắc của anh, đôi mắt nhẹ nhàng nhắm lại, nụ cười trên môi vô cùng ngọt ngào, một sự hạnh phúc dần lan tỏa trong lòng.
Hai người đều không nói gì, chỉ yên lặng mà dựa vào nhau. Một lúc sau, Thời Nhan mở mắt ra, dụi đầu vào cánh tay Chu Mục.
“Bác sĩ Chu…” Cô nhẹ gọi anh. Chu Mục nghiêng đầu nhìn đỉnh đầu cô, hỏi: “Sao vậy?”
“Anh biết không? Em thấy rất ghen tỵ với một từ mà các cặp vợ chồng và những đôi yêu nhau thường nói.”
Chu Mục tiếp lời cô, hỏi: “Từ gì?”
Đột nhiên, Thời Nhan ngẩng đầu lên đối diện với đôi mắt của Chu Mục, bật cười lớn. Chu Mục nhíu mày, trong lòng có một dự cảm không được tốt.
Quả nhiên, giây tiếp theo…
“Anh yêu…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-the-thich-anh-duoc-khong/526413/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.