Editor: Yuu“Em gái Nhan.” Chu Thanh vươn tay ra lau nước mắt cho cô: “Đừng nói nữa, chúng ta đừng nói đến chuyện này nữa.”
Cô ấy có thể cảm nhận được, cô gái yếu ớt trước mặt mình đang khẽ run lên.
Chu Thanh nắm lấy đôi tay lạnh lẽo của Thời Nhan, xoa xoa: “Chúng ta đừng nói đến chuyện này nữa.”
Đột nhiên, Thời Nhan khẽ lắc đầu: “Không sao.”
“Em gái Nhan…” Chu Thanh vẫn lo lắng.
Nếu đã biết từ trước, cô ấy nhất định sẽ giả vờ như không biết, bởi vì khi bóc trần vết sẹo của người khác ra, thật sự rất khó chịu.
“Chiếc xe đó rất lớn, khi mà nó đụng vào, em còn chưa kịp phản ứng lại thì đầu đã cảm thấy nặng trĩu, sau đó, có một lực đẩy lớn đẩy mạnh em ra, quăng em ngã xuống đất, cả người đều đau đớn, chân cũng rất đau. Sau đó… Một tiếng động rất lớn vang lên, thật sự rất lớn, chấn động màng nhĩ của em.” Thời Nhan nhìn Chu Thanh, hai mắt đỏ bừng như được ngâm trong bể máu: “Rất nhiều, rất nhiều máu, thật sự rất nhiều. A Triệt ở cách đó không xa, mặc dù tầm nhìn không tốt, nhưng em chỉ cần nhìn thoáng qua cũng nhận ra chiếc áo trắng của anh ấy trong nháy mắt liền biến thành màu đỏ, một màu đỏ chói mắt. Dưới người anh ấy, đều là máu đỏ, em biết, đó là từ trên người anh ấy chảy ra.”
Nói đến đây, nước mắt cô lại ứa ra. Chu Thanh cảm nhận được nước nóng bỏng của cô chảy xuống tay cô ấy.
“Em gái Nhan, tất cả đều đã qua rồi.” Cô ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-the-thich-anh-duoc-khong/526411/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.