Hà Nội, năm 2014.
Nó tỉnh dậy vì ánh nắng mặt trời chiếu qua cửa sổ rọi thẳng vào mắt.
6 giờ sáng.
Nó cựa mình. Phần thân dưới đau ê ẩm, trên người không một mảnh vải che thân ngoài cái chăn mỏng được kéo lên tận vai. Hoang mang. Nó gác tay lên trán cố nhớ lại đêm hôm qua đã xảy ra chuyện gì.
Đêm hôm qua, một cô bạn cùng phòng kí túc xá thất tình, mua bia về uống. Cả phòng tụ tập cùng nhau uống rồi lại nghe cô bạn đó than vãn, mắng chửi anh người yêu cũ.
Điện thoại đổ chuông, là Nguyên gọi. Nó nghe điện thoại rồi áy náy xin lỗi mấy cô bạn cùng phòng đang cao hứng rồi chạy xuống cổng kí túc xá. Nguyên ngồi trên xe máy, mỉm cười nhìn về phía nó.
- Hi!
Nó chạy đến, cười tít mắt. Nguyên nghiêng người về phía nó, hít hít ngửi ngửi gì đó rồi cau mày không vui:
- Em uống bia à?
- Đúng rồi, một chút!
Nó lại cười. Khi yêu, người ta thường quan tâm đến những cả thứ nhỏ nhất.
- Có chuyện gì vui à? Sao lại uống bia?
- Cô bạn cùng phòng với em đang thất tình, nên mọi người uống bia giải sầu.
- Vậy sao em cười mãi thế?
- Tại lúc anh gọi điện cho em, em cảm thấy thật may mắn vì anh không bỏ rơi em giống như bạn trai của cô ấy!
Nguyên lại bật cười, dịu dàng đội mũ bảo hiểm cho nó.
Nguyên đưa nó về phòng trọ của cậu. Nó đã quá quen thuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-dang-khoc-mot-minh/2920966/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.