Nhật Bản, năm 2018, những đêm vắng và ngày vội vã.
Tôi nhìn lại nụ cười rạng rỡ một lần nữa. Nụ cười em vẫn như vậy, tinh khôi và khiến tôi xao xuyến. Nụ cười quen thuộc tôi vẫn thường gặp trong những giấc mơ. Nụ cười đó giờ đây đã rời xa tôi thật rồi? Vào khoảnh khắc tôi nhìn thấy bàn tay em khẽ run lên, tôi đã hi vọng em sẽ bảo tôi ở lại. Chỉ cần em nói với tôi rằng em cần tôi, tôi nhất định sẽ từ bỏ hết mà ở lại bên em. Nhưng đáp lại hi vọng của tôi chỉ là nụ cười rạng rỡ của em và câu nói "Chúc may mắn".
Nhật Bản, những ngày tháng bộn bề với công việc. Những dự án chồng chất, những văn kiện xếp cao như núi. Những cuộc hẹn đối tác, những bữa tiệc, những hợp đồng. Những cuộc khảo sát công trình không cho phép tôi dừng lại để suy nghĩ. Nhưng không có nghĩa là hình ảnh nào đó trong kí ức khiến tôi thôi day dứt. Hình như tôi đã dõi theo nụ cười ấy, cố níu giữ lại chút gì đó mà tôi còn ảo tưởng. Hình như cái cảm giác luyến tiếc trong tôi không thể nào xoá nhoà. Hình như vào giây phút đó, tôi đã nhớ em rất nhiều. Một cuộc tình được vun đắp bằng tình yêu, hạnh phúc và hi vọng. Có những kỉ niệm không bao giờ tôi dám quên. Giờ tan, tan hết rồi. Sau tất cả, em lựa chọn để lại sau lưng mọi thứ mà quay đi.
Khi màn đêm buông xuống, cũng là khi công việc kết thúc, lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-dang-khoc-mot-minh/2920957/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.