Hà Nội, năm 2021, gặp lại.
Nguyên bước đi trên con phố quen thuộc. Mọi thứ vẫn giống hệt như trong kí ức của anh. Những hàng cây, biển báo, quán xá, mọi thứ dường như mới chỉ như ngày hôm qua. Đi ngang qua quán cà phê đầu phố, anh đứng sững lại. 5 năm trôi qua, quán cà phê vẫn không hề có chút thay đổi. Từ lớp sơn cửa đến những chậu cây trang trí được đặt bên ngoài. Bàn tay giữ vali của anh thoáng nắm chặt lại. Kể từ ngày hôm đó đến nay đã là 5 năm. Nhưng dường như những kí ức đó vẫn như một cuộn phim liên tục phát đi phát lại trong đầu anh.
Nguyên đẩy cửa bước vào quán, quả nhiên, mọi thứ vẫn như trước đây. Nội thất trong quán, trang trí, đến từng vị trí bên trong vẫn y nguyên như ngày rời đi.
- Xin chào quý khách!
Giọng nói nhẹ nhàng lạ lẫm vang lên từ phía quầy khiến anh giật mình. Quầy thanh toán quen thuộc, nơi ông chủ quán vẫn luôn đứng đó mỉm cười chào từng vị khách, tận tâm pha chế đồ uống, nhớ khẩu vị và đồ uống của từng khách quen. Nay vị trí đó đã được thay thế bởi một cô bé nhân viên với đôi lúm đồng tiền khi cười. Mua một tách hồng trà nóng, anh lại ngồi vào vị trí quen thuộc. Khẽ đưa mắt nhìn ngắm đường phố thân thuộc trước mắt. Cảm giác như được trở về năm tháng tuổi đôi mươi, trở về những ngày tháng thanh xuân tươi đẹp với trái tim đong đầy yêu thương.
- Đồ uống của anh đây ạ!
- Cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-dang-khoc-mot-minh/2920953/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.