Giang Hoài muốn giấu đồ của mình đi nhưng đã muộn.
Cậu lắp bắp nói: “Anh, anh đang làm gì vậy?”
Lục Vô Túy giả ngu: “Tôi không làm gì cả, đi dạo một vòng không được sao?”
Giang Hoài: "..."
Đi vòng vòng mà có thể đi lên chỗ cửa còn chặn lại không chịu nhường đường, không hổ là Lục Vô Túy.
Bây giờ cậu đã hiểu rõ hơn về bản thân và Lục Vô Túy.
Cậu biết mình không thông minh bằng hắn, cãi nhau cũng không, mà đánh cũng không lại, ngay cả chơi xấu cũng không bằng.
Vì vậy, cậu không có ý định trực tiếp xung đột với Lục Vô Túy..
Núi không dời thì người sẽ dời.
Giang Hoài từng bước đá đồ đạc của mình ra sau, khỏi tầm mắt của Lục Vô Túy.
Nhìn dáng vẻ này, vẫn là chuẩn bị ngậm miệng không muốn nói chuyện với Lục Vô Túy.
Tuy nhiên, mục đích của Lục Vô Túy đã đạt được.
Mấy ngày nay, cuối cùng Giang Hoài cũng đã chịu nói với hắn một câu.
Đúng là không hề dễ dàng chút nào.
Lục Vô Túy lần đầu tiên phát hiện ra Giang Hoài có năng lực nghiền nát người khác.
Bất quá, Giang Hoài mặc dù đã quay lại, nhưng hắn biết bé ngốc này có lẽ vẫn chưa chết tâm.
Hắn đứng ở cửa, Giang Hoài ngồi trong nhà, hai người giằng co trong chốc lát, Lục Vô Túy dựa vào khung cửa, cảm thấy có chút đau đầu.
Nói lý, Giang Hoài chắc chắn sẽ không nghe.
Đang lúc Lục Vô Túy đang nghĩ đến việc lặp lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-be-dang-yeu-mem-mai-ga-cho-tong-tai-nong-nay/3614459/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.