Đôi mắt của Giang Hoài hơi mở to.
Sau khi Lục Vô Túy dùng môi chạm vào, đầu tiên hắn rời đi một chút, thấy Giang Hoài không đáp lại, chậm rãi đưa tay nhéo nhéo cằm Giang Hoài.
Lúc hắn nâng cằm Giang Hoài lên, chuẩn bị hôn lần nữa, Giang Hoài đột nhiên phản ứng, rụt người lại.
Cậu ngã xuống thảm, ngơ ngác nhìn Lục Vô Túy.
Nhìn phản ứng của cậu, tựa hồ biết Lục Vô Túy đang làm gì.
Nhưng từ vẻ mặt mờ mịt của cậu, lại viết - tại sao lại hôn tôi? Hôn tôi làm gì?
Lục Vô Túy từ từ buông lỏng cằm cậu.
Hắn chợt cười với Giang Hoài: "Làm sao? Em choáng váng à?"
Giang Hoài lắp bắp nói: "Anh vừa rồi, anh..."
“Vừa rồi tôi làm sao?” Lục Vô t thần sắc bình tĩnh, “Vừa rồi tôi không có làm gì cả.”
Giang Hoài không thông minh lắm.
Nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự lừa dối rõ ràng như vậy, sau khi bị lừa, cậu đột nhiên cảm thấy tức giận và hét lên: "Anh nói dối!"
“Tôi nói dối?” Lục Vô Túy tựa hồ có chút kinh ngạc.
Giang Hoài tức giận nói: “Anh nói dối, rõ ràng là anh vừa hôn tôi.”
Lục Vô Túy nói: “Nếu em nói tôi nói dối thì phải đưa ra bằng chứng chứ?”
Giang Hoài: "...Anh rõ ràng là kẻ nói dối!"
Vừa rồi xảy ra chuyện gì, cậu còn phải đưa ra chứng cứ?
“Bây giờ làm gì đều phải có chứng cứ,” Lục Vô Túy nói, “Em ngay cả chứng cứ cũng không có, nói tôi hôn em, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-be-dang-yeu-mem-mai-ga-cho-tong-tai-nong-nay/3614457/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.