Những ngày tiếp theo, gió êm biển lặng, như thể không có ai khác sống trong nhà nữa.
Nếu không phải ngày ngày ngồi vào bàn ăn, Giang Hoài nhìn thấy Đường Bình Kiến.
Thì cậu thực sự nghĩ rằng Đường Bình Kiến đã đi rồi.
Để không làm phiền cuộc sống bình thường của họ, thời điểm làm nhiệm vụ các vệ sĩ đều ở phòng Đường Bình Kiến.
Vì vậy, phòng ngủ của Đường Bình Kiến, cũng gió êm sóng lặng, ngay cả vệ sĩ bên ngoài cũng không nhìn thấy được.
Ngoài ra, còn có Lục Vô Túy kỳ quái.
Giang Hoài không biết có chuyện gì, nhưng cậu luôn cảm thấy khác thường ngày.
Nghĩ đi nghĩ lại, cậu mới phát hiện Lục Vô Túy đã rất nhiều ngày không có nhắc tới tiền bạc.
Bình thường Lục Vô Túy rất thích nói về chuyện này.
Mà mấy ngày nay, cho dù nhìn thấy Giang Hoài vô thức ôm thú bông lên giường mấy lần, hắn cũng không nói gì.
Buổi sáng khi Giang Hoài tỉnh dậy, thú bông thường ở trên đầu giường, cậu thì nằm trong vòng tay của Lục Vô Túy.
...Vậy trong trường hợp này, vẫn tính tiền cho mình phải không ta?
Giang Hoài có chút lo lắng.
So với cậu, Lục Vô Túy bình tĩnh khác thường.
Hàng ngày hắn đều đi làm bình thường, ngay cả khi ngồi ăn tại bàn ăn và ở cùng phòng với Đường Bình Kiến, hắn cũng rất ôn hòa.
Giang Hoài quyết định ám chỉ gì đó.
Buổi tối cậu cất hết thú bông trước khi Lục Vô Túy quay lại.
Lúc Lục Vô Túy đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-be-dang-yeu-mem-mai-ga-cho-tong-tai-nong-nay/3614445/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.