Dù được chồng đem cơm tới tận chỗ làm, nhưng cô vẫn tỏ thái độ không muốn ăn, ngày nào cũng lặp đi lặp lại mấy món dầu mỡ khiến cô ngán đến tận mang tai.
Phương Viên xắn tay áo đứng bên cạnh kiên nhẫn đút từng muỗng.
- Ăn rồi làm em!
Cô xua tay, quay mặt sang hướng khác, ăn canh tẩm bổ mà như cho uống thuốc độc không bằng.
- Thôi không ăn đâu! Hai muỗng được rồi.
- Sao no? Hai muỗng cầm cự được tới chiều hả?
Lâm Dao lắc đầu, ngậm miệng lại mặc cho chiếc muỗng đưa đến trước miệng.
- Hưm~
Hết cách, Phương Viên cúi người xuống hôn lên má cô rồi nhẹ nhàng nói:
- Ngoan!
Được chồng thể hiện tình cảm, khuôn mặt Nhã Phương vui như Tết, chuẩn "Phụ nữ hạnh phúc nhìn phát biết ngay". Dạ Thảo đứng bên cạnh, tay mở nắp chai nước, ánh mắt ganh tị nhìn Lâm Dao. Không kìm nén nổi sự tò mò, liền trực tiếp hỏi:
- Anh Phương, mấy món này toàn anh nấu hết hả?
Phương Viên cười mỉm, để lộ hai đồng tiền sâu hoắm như thay câu trả lời. Dạ Thảo tiếp tục hỏi:
- Vậy ở nhà ai là người nấu cơm?
Khi được hỏi ai là người nấu cơm trong gia đình, Phương Viên trả lời:
- Khỏi cần hỏi cũng biết rồi! Mọi người ở đây đều biết. Ở nhà tôi nấu cơm cho cô ấy, nấu các món.
Phương Viên chia sẻ trong gia đình anh ấy là người nấu ăn. Mã Dạ Thảo đưa tay che miệng trầm trồ.
- Wow, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-a-minh-yeu-nhau-vao-thang-chin/2657621/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.