3
Từ sau trận náo loạn hôm ấy, Tiêu T.ử Hi liền hai ngày không về phủ.
Nghe nói là đã đến đại doanh Tây Giao.
Vương phi có lẽ sợ ta đa tâm nên giải thích rằng Thánh thượng trọng dụng hắn, bản thân chàng cũng luôn cần mẫn tự giác, không phải hạng công t.ử chỉ biết hưởng lạc trong nhung lụa.
Sống chung hai ngày nay, ta nhận ra Vương phi đối xử với ta cực tốt, không phải kiểu khách sáo xa cách mà là quan tâm chăm sóc xuất phát từ tâm can.
Ta vốn là người có duyên phận thân tộc mỏng manh, sau bao năm lại cảm nhận được tình thân ấm áp này, lòng không khỏi cảm động.
"Tiểu thư," Khởi Hoa có chút lo lắng, "Hôm nay là ngày người lại mặt, Vương gia vẫn không về sao?"
"Không về thì thôi vậy," ta xoa đầu con bé để trấn an, "Vả lại em phải đổi cách gọi rồi, phải gọi là Quận vương phi."
"Em biết rồi, Quận vương phi." Khởi Hoa hơi tủi thân đỡ ta chuẩn bị lên xe ngựa.
"Thẩm Ninh ——" Vương phi bỗng xuất hiện phía sau gọi giật lại.
Ta vội quay đầu hành lễ, hỏi: "Mẫu phi gọi con có việc gì ạ?"
Vương phi bước xuống bậc thềm, nắm tay ta dịu dàng: "Ta đã nhắn cho cái thằng ranh con kia rồi, tuy không kịp cùng con lại mặt, nhưng nó đã hứa sẽ về đón con."
Ta gật đầu, lòng thầm cảm kích: "Làm phiền mẫu phi nhọc lòng rồi, Vương gia nếu công vụ bận rộn thì không nhất thiết phải phân thân qua đây, con ứng phó được."
"Ta biết," Vương phi giúp ta vuốt lại lọn tóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duy-cau-tham-ninh-co-nga-du-sinh/5277536/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.