1
Dẫu ngàn vạn phần không nguyện, hỉ yến của Vương phủ vẫn được tổ chức vô cùng náo nhiệt.
Trong động phòng, ngăn cách bởi khăn trùm đầu, nghe những lời cát tường, ta bất giác cong môi.
Lễ tất, Tiểu quận vương bị đám hảo hữu lôi kéo uống rượu mừng, bọn họ còn tuyên bố sẽ chuốc hắn say khướt.
Lúc hắn định đứng dậy, ta lại túm lấy tay áo.
Tiếng cười đùa khắp phòng vì động tác này mà im bặt.
Ta vốn sẵn "uy danh", có kẻ cười nịnh hòa giải bầu không khí: "Tân nương t.ử đây là xót phu quân rồi?"
Dường như đoán được ta có lời muốn nói, Tiểu quận vương xua tay ra hiệu cho mọi người ra ngoài chờ.
Đợi trong phòng chỉ còn lại hai người, ta mới mở lời: "Vương gia hôm nay đã giúp ta một đại ân, ta vạn phần cảm kích, nhưng liệu có thể giúp người thì giúp cho trót, đêm nay ngủ lại nơi này không?"
Có lẽ không ngờ ta lại nói chuyện y t.ử tình sự thẳng thừng như vậy, biểu cảm của Tiểu quận vương tức khắc trở nên mất tự nhiên.
"Yên tâm," biết hắn hiểu lầm, ta trấn an: "Chỉ là ngủ lại đây thôi, ta không yêu cầu gì khác."
"Ừm, biết rồi."
Giọng hắn thanh lãnh êm tai, đáp lại một câu đơn giản rồi rời đi.
Sau khi Tiêu T.ử Hi đi khỏi, Khởi Hoa vào giúp ta thay y phục, không nhịn được lẩm bẩm: "Tiểu thư, em không hiểu, sao người nhất định phải nhận hôn sự này? Nếu người từ hôn, Thánh thượng cũng chưa chắc không đồng ý, huống hồ tình huống này trước đây chẳng phải thường có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duy-cau-tham-ninh-co-nga-du-sinh/5277535/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.