Xe chạy vào nơi đóng quân, không ai cản lại. Lúc xuống xe, Lộ Viêm Thần dẫn cô đi thẳng tới căng tin.
Hầu như tất cả mọi người chạm mặt ở trên đường đều có chung một trạng thái, đi tới hai bước, rồi lập tức lùi về sau, cười hì hì đùa giỡn với Lộ Viêm Thần hai câu. Có một người khiến cô rất ấn tượng, trước khi bước lại gần anh phấn khởi gọi to một tiếng: “Đội trưởng Lộ!” Vội vội vàng vàng chạy đi được hai phút, rồi lại quay vòng từ trăm mét chạy về, hoảng sợ trừng mắt nhìn Quy Hiểu: “Đây là chị dâu ạ? Mẹ nó, em còn tưởng bọn kia đùa! Chờ em, ra căng tin chờ em! Nhất định em sẽ đến, đến liền!”. Nói xong thì vụt qua như làn khói.
Mãi đến khi đứng trước cửa quán ăn, bước chân Lộ Viêm Thần dừng lại.
Trong lòng Quy Hiểu cũng hốt hoảng không yên, tự nhiên xông thẳng vào một nơi xa lạ, ai ai cũng thân thiết với anh đã bao năm, anh còn nói quán ăn nhỏ bữa trước không chứa đủ hết người, cho nên đêm nay mới phải chuyển sang đây… Cô liếc mắt nhìn bốn phía, từ nhỏ đã lớn lên gần đại viện, cho nên cô cũng không quá xa lạ hay hiếu kì với quân doanh.
Chỉ là điều kiện cũng tốt hơn và khác biệt đôi phần.
Lộ Viêm Thần rũ tuyết trên ống giày, đập đập trên bậc thang sạch sẽ, quay đầu bước vào trong.
Cô cũng vào theo, rồi bị chính bốn dãy bàn ăn trong căng tin với hai bên đầy người làm hoảng hồn hoảng vía.
Cứ tưởng chỉ được chừng ba mươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ve/15722/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.