Bên trong phòng chỉ còn một tia sang.
Cách tấm thủy tinh, bên ngoài đang âm mười mấy độ, ga trải giường lại bị họ bọc cho nóng bừng ẩm ướt.
Đêm đó đến hiện trường, nhìn đoàn người sắp xếp dời đi, anh đứng ở chỗ rẽ hành lang lầu hai, tựa bên cửa sổ hút thuốc. Bên chân là thùng tác với đủ thứ rác rưởi nhét vào, một làn khói hít sâu vào lồng ngực, như theo lục phủ ngũ tạng một vòng quang, anh nhớ cô, cũng nghĩ đến những hình ảnh hoạt sắc sinh hương đó. Đè nè cảm giác kia lại, anh hài lòng đi xuống, không dám nhớ thêm nửa phần, cái tên Quy Hiểu này, con người này, làm nhiễu loạn lòng người kinh khủng.
Tóc của cô, hương thơm từ ngọn tóc, độ cong của đôi môi, âm thanh rên rỉ vang lên từ đôi môi mỗi khi bị chạm vào một số nơi trên cơ thể, cả những lời cô đè nén…hay khi thỉnh thoảng không kìm lòng được, đưa tay xuống dưới chạm vào người anh.
Không được nghĩ, nghĩ thì hối hận. Hối hận không làm đến cuối cùng, từ nhỏ đến lớn, từ một cô bé đến lúc là người phụ nữ trưởng thành, lúc quấn quýt bên anh sẽ là cảm xúc thế nào anh không biết, nhỡ mà chết thật, đây có lẽ là tiếc nuối lớn nhất đời này.
Lúc này, đã không còn những xui xẻo hi sinh, vậy thì đúng là chằng còn gì cố kị.
Nên làm thế nào, người trưởng thành đều hiểu rõ.
Đến khi làm thật, anh không ngờ nó sẽ tuyệt vời nhẹ nhõm đến thế.
Tóc Lộ Viêm Thần bị mồ hôi làm ướt, dấu răng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ve/15721/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.