Nhoáng một cái đã đến Tết âm lịch.
Lúc Lộ Viêm Thần đưa hộ chiếu kèm vé máy bay cho cô thì không hề nói tỉ mỉ, chỉ bảo là tạm thời không tiện cầm theo hộ khẩu và giấy khai sinh. Quy Hiểu bèn nhờ em họ mình vội vàng mang qua. Mấy năm nay em dâu Quy Hiểu vẫn hay làm từ thiện giúp đỡ vùng núi xa xôi, bởi vậy nên mới có quan hệ tốt với các trường học trọng điểm thường có chuyển đổi học sinh.
Giúp Quy Hiểu xin một suất cũng xem như báo đáp, chứ không phải là chuyện gì ơn huệ.
Chỉ có điều lại để cho em họ có cơ hội trêu chọc cô lần nữa, đi Nội Mông giải sầu về mà còn ôm thêm một đứa bé không có hộ khẩu, giải quyết việc học hành cho thằng bé thì không nói, còn để cho nó ở luôn trong nhà.
“Chị à, nếu không phải chị là nữ, điều kiện không phù hợp thì em sẽ nghĩ đây là đứa con chị để lại ở Nội Mông đấy”.
Đừng có nói nữa, cũng gần như thế rồi còn gì.
Em dâu giải quyết xong các thủ tục bán chính thức, nhưng vẫn nhấn mạnh với cô là: Nhất định phải có hộ khẩu, có thể bổ sung sau nhưng không thể không có được.
Quy Hiểu nghĩ, nếu như có thể bổ sung sau thì cũng không phải làm gấp bây giờ, qua năm rồi bàn tiếp.
Ngày hoàn tất mọi chuyện xong, Quy Hiểu vui vẻ đưa thằng bé đi ăn cơm, là một tiệm cơm Tây đắt tiền, còn gạt cậu nhóc uống hai ly rượu vang đỏ. Cô phải lái xe về, nên một giọt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ve/15706/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.