Hai người ở bên nhau một thời gian, đó cũng là thời điểm lạnh nhất của mùa đông năm đó.
Bình thường xưởng sửa chữa ô tô vẫn sử dụng năng lượng mặt trời để đun sôi nước rửa xe, đến mùa đông, nước lạnh tới kinh người, phòng tắm cũng không ai thèm bén mảng. Có thể anh nghĩ nếu như về nhà tắm nước nóng thì sẽ lãng phí thời gian ở cùng cô, cho nên sau khi chui từ gầm xe ra, anh cứ để mình trần đẩy cửa bước vào. Lúc trở ra cả người lạnh cứng đến mức cả ngón tay cũng run lên bần bật.
Lúc quay trở lại phòng, Quy Hiểu đang nằm trên chiếc giường đơn của anh, chui tọt trong chăn, chân còn tựa vào ống sưởi đang tỏa ra hơi ấm, thấy anh vào thì vội vàng vén chăn bông ra: “Mau vào, mau vào đây”.
Lúc hai người cùng chui vào trong một cái chăn bông trên chiếc giường nhỏ hẹp, khi ấy mới phát hiện ra giờ xấu hổ muốn chết.
Anh sợ cô khó chịu cho nên có thuê TV và máy VCD về cho cô xem, bộ phim điện ảnh hot nhất lúc bấy giờ là phim Titanic, cô chọn lựa rồi mang tới đó. Lúc hai người chui vào chăn sưởi ấm, trên màn ảnh diễn ra cảnh nam nữ chính đứng trước mũi thuyền hôn nhau, Quy Hiểu lúng túng đến mức không dám thở. Lộ Thần dựa vào đầu giường được quét nước sơn màu xanh lục, cách cô khoảng nửa người.
“Lộ Thần”.
“Ừ”.
“Ở trường có một bạn học rất phiền ấy, cứ tan học là chặn đường em, anh vẫn còn ở trường thì tốt biết mấy”.
“Theo đuổi em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-ve/15705/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.