Tiêu Thanh từ khi để Giang Nghị dọn đến sống cùng, thì đã không phải cơm nước và càng miễn luôn việc rửa bát. Mỗi ngày ăn cơm xong đều nằm dài trên ghế xem ti vi. Tiêu Thanh đối với kiểu sinh hoạt này rất hài lòng, giá mà không bị Giang Nghị tập kích lúc nửa đêm còn tốt hơn nữa. Mặc dù anh không lý giải được vì sao Giang Nghị phải tận sức bò lên giường anh cho bằng được, một người ngủ một giường không phải tốt hơn sao, muốn lăn thế nào thì lăn, mà thôi kệ dù sao Giang Nghị lúc nào chả là kẻ kỳ quặc mà anh không hiểu nổi. Đối với Tiêu Thanh mà nói, chỉ cần ăn ngon, công việc ổn định, tuy rằng thỉnh thoảng phải cùng Giang Nghị nói chuyện không đâu nhưng vẫn còn trong phạm vi chịu đựng, cuộc sống hiện tại coi như cũng ổn.
Mà Giang Nghị ở bên Tiêu Thanh, mỗi ngày đều làm osin tối tăm mặt mũi. Bởi vì bản chân Tiêu Thanh là lười chảy thây, nên Giang Nghị đã sớm rèn luyện bản thân thành nam công gia chánh, mỗi ngày đều không ngừng trổ tài, chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ thỏa mãn được ăn ngon của Tiêu Thanh là đã sung sướng cả cõi lòng
Những tưởng cuộc sống “ông chủ – con sen” của Tiêu Thanh và Giang Nghị sẽ bình lặng trôi qua nhưng cuối cùng biến cố cũng đến. Hôm nay, Tiêu Thanh và Giang Nghị đi làm như mọi ngày. Tiêu Thanh ngồi ở phòng tiếp bệnh nên toàn là bánh bao nhỏ yêu yêu – à quên nhắc, Tiêu Thanh là bác sĩ khoa nhi. Lẽ ra gương mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-tu-tu-nguoi-lau-dai/1975086/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.