Tiếng th* d*c nặng nề và gấp gáp của Minh Lộ Xuyên đột nhiên nặng hơn ngay khi bọn họ bước vào tòa nhà thí nghiệm.
Hạ Văn Nam đỡ lấy hắn, thực ra lúc này Minh Lộ Xuyên không hề yếu ớt, cơ thể hắn căng cứng tựa như đang dồn nén sức lực, hắn dựa vào Hạ Văn Nam, nói đúng hơn là mượn sức lực của Hạ Văn Nam để khắc chế bản thân.
Một tay hắn khoác lên vai Hạ Văn Nam, một tay nắm chặt lấy bả vai cậu, đôi khi không kiểm soát được lực khiến Hạ Văn Nam rên “hừ” một tiếng, hắn hơi thả lỏng tay ra một chút, sau đó dựa vào người Hạ Văn Nam nhiều hơn.
Ban đầu Hạ Văn Nam định bật đèn trần ở cầu thang, nhưng tiếng th* d*c của Minh Lộ Xuyên liên tục vang lên bên tai, không khác gì tiếng trống dồn dập đang gõ vào trái tim cậu. Bước chân của Hạ Văn Nam trở nên loạng choạng, sờ tay trên tường nhưng không tìm được công tắc quen thuộc.
Mà Minh Lộ Xuyên không có ý định dừng lại, bước chân hắn vẫn thúc giục Hạ Văn Nam bước tiếp, cuối cùng Hạ Văn Nam đành phải đỡ Minh Lộ Xuyên bước lên cầu thang trong bóng tối.
Xung quanh cũng không phải là đen đặc hoàn toàn, vẫn có ánh đèn chiếu vào từ ngoài cửa sổ, đủ để Hạ Văn Nam miễn cưỡng phân biệt được phương hướng, cũng có thể nhìn thấy được hình dáng của người bên cạnh.
Hai người lên lầu, bước chân của Minh Lộ Xuyên tuy mạnh mẽ nhưng lại không ổn định.
Hạ Văn Nam hoảng loạn, tìm chủ đề để nói: “Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247398/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.