Rõ ràng Minh Lộ Xuyên đến xin lỗi Hạ Văn Nam nhưng sắc mặt vẫn không giãn ra chút nào, thậm chí khi Hạ Văn Nam bước đến gần, hắn còn chẳng liếc cậu lấy một cái.
Tâm trạng của Hạ Văn Nam thì hoàn toàn trái ngược, cậu bước đến trước mặt Minh Lộ Xuyên, nói: “Cứ tưởng anh phải chuẩn bị hoa hồng với nến chứ.”
Minh Lộ Xuyên lúc này mới ngước mắt lướt qua mặt cậu: “Cậu điên à?”
Hạ Văn Nam nói: “Không phải đến xin lỗi sao?”
Minh Lộ Xuyên không nói gì, hắn quay mặt đi, hơi ngẩng đầu nhìn về phía xa.
Hạ Văn Nam thở dài một hơi: “Hồi trước lúc chúng ta còn chưa thân, anh đâu có như bây giờ.”
Lúc đó Minh Lộ Xuyên xin lỗi cậu rất dứt khoát, cả người toát lên phong độ nhẹ nhàng.
Minh Lộ Xuyên nói: “Lúc đó…” Hắn ngưng bặt, mím môi rồi đổi sang chuyện khác: “Có về cùng với tôi không?”
Hạ Văn Nam nhìn Minh Lộ Xuyên một lúc rồi đáp: “Về thôi.”
“Ông thì sao? Nếu cần, tôi có thể giúp.”
Hạ Văn Nam lắc đầu: “Ông không chịu lên thành phố với tôi, tôi đã nói với ông rồi, đợi tôi quay lại đi làm sẽ thuê người chăm sóc hàng ngày cho ông.”
Minh Lộ Xuyên gật đầu, không nói gì thêm.
Việc thuê người chăm sóc cho ông khiến Hạ Văn Nam phải chi thêm vài ngàn tệ mỗi tháng, cậu vốn không có nhiều tiền tiết kiệm, nhất thời cuộc sống dường như trở nên khó khăn hơn.
Cũng vào thời điểm này, thu nhập hàng tháng của cậu bỗng có thêm hai khoản phụ cấp. Ban đầu Hạ Văn Nam tưởng khoản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247397/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.