Hạ Văn Nam nghe thấy Minh Lộ Xuyên nói vậy thì bật dậy ngồi xếp bằng: “Nhưng ba tức giận bỏ đi rồi.”
Có vẻ Minh Lộ Xuyên không định ngủ tiếp, hắn ngồi dậy bên giường, đưa tay lấy quần áo bên cạnh: “Đi đâu?”
Hạ Văn Nam lắc đầu: “Em không biết.”
“Cứ để ông ấy đi đi, lớn từng này rồi không đi lạc đâu.” Minh Lộ Xuyên vừa nói vừa mặc quần áo lại cho chỉnh tề.
Hạ Văn Nam túm tóc của mình, không khỏi thở dài.
Đến xế chiều hôm đó, cậu gọi cho Minh Khâm vài cuộc nhưng không thấy trả lời, trước khi tan làm, Hạ Văn Nam gọi thêm một lần nữa đến nhà họ Minh, dì giúp việc bảo rằng Minh Khâm chưa về.
Hạ Văn Nam không thể ngồi yên nổi nữa, cậu gọi cho Minh Lộ Xuyên: “Em đến bệnh viện xem thử đây.”
“Bây giờ đến bệnh viện?” Minh Lộ Xuyên hỏi.
Hạ Văn Nam nói: “Em đi xem xem Minh Khâm có đến thăm Tư Thần không.”
Minh Lộ Xuyên nói gì đó với những người xung quanh rồi nói với Hạ Văn Nam: “Anh có chút việc không đi được.”
“Em đi một mình là được rồi.” Hạ Văn Nam nói: “Chỉ đến bệnh viện thôi, có gì phải lo lắng chứ? Không lẽ anh muốn trói em theo bên người mấy ngày này sao?”
Dường như Minh Lộ Xuyên do dự một lúc, sau đó nói: “Để anh gọi tài xế cho em.”
Hạ Văn Nam ngồi xe của Minh Lộ Xuyên đến bệnh viện, bãi đậu xe của bệnh viện bị tắc nghẽn, rất nhiều chiếc xe ô tô xếp thành hàng dài trước cổng bệnh viện. Hạ Văn Nam để tài xế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247375/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.