Hạ Văn Nam nghe thấy Minh Khâm nói không muốn ăn nữa, cậu lập tức nói không chút nghĩ ngợi: “Vậy đi thôi, quay lại nghỉ ngơi một lúc, lát nữa còn phải làm việc tiếp.”
Đến giờ nghỉ trưa, Hạ Văn Nam nhường phòng nghỉ của mình cho Minh Khâm, còn mình an tọa trên ghế tựa, cậu ngả lưng về phía sau, gác chân lên bàn làm việc, khoanh tay lại đánh một giấc ngon lành.
Trong lúc thiu thiu ngủ, Hạ Văn Nam cảm thấy ai đó đang nhìn mình, vừa mở mắt ra thì thấy Minh Khâm lù lù trước mặt, đang nhìn cậu chằm chằm không chớp mắt.
Hạ Văn Nam giật thót, vội đạp lên cạnh bàn khiến chiếc ghế lăn ra đằng sau, xoay một vòng đụng trúng cửa sổ sát đất. Cậu bình tĩnh lại, xoa ngực: “Cái gì vậy hả?”
Minh Khâm khoanh tay, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Hạ Văn Nam, con nói thật cho ba, có phải ba già rồi không?”
Hạ Văn Nam không hiểu chuyện gì đang xảy ra, “Hả?” một tiếng, cậu suy tư một lúc rồi nói: “Chưa già mà, bây giờ 50 tuổi mới được gọi là trung niên.”
Minh Khâm nói: “Ý ba không phải như vậy, ba muốn hỏi là so với Omega có phải ba đã già rồi, không còn sức hấp dẫn với Alpha đúng không?”
Hạ Văn Nam ngồi ngay ngắn lại, cậu xoa mái tóc rối bù của mình, mơ màng đáp: “Con là Beta mà, cái này phải hỏi Alpha mới biết được.”
Minh Khâm không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Lúc này Hạ Văn Nam mới thấy tỉnh táo hơn một chút, cậu nhận ra Minh Khâm đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247374/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.