Minh Khâm khoanh tay trước ngực, vừa nở nụ cười vừa nhắc đến chuyện xưa.
Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên chỉ có thể đi theo sau lưng, lặng lẽ lắng nghe.
Trạng thái của Minh Khâm hiện tại một chút phấn khích, chú nhớ lại những ngày mới bắt đầu làm việc và thử nghiệm điều chế nước hoa, cũng là lần đầu tiên nhắc đến tâm trạng bất ngờ và phấn khích khi giành được giải thưởng quốc tế. Mặc dù Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên không nói gì nhưng Minh Khâm vẫn không muốn dừng lại, dường như chú chỉ muốn nói chuyện.
Lúc này Hạ Văn Nam cũng ngửi thấy mùi rượu trên người Minh Khâm.
Sau đó Minh Khâm dừng bước, ngồi trước bàn thí nghiệm của Hạ Văn Nam, nhìn những ghi chú cẩu thả của cậu.
Hạ Văn Nam rót một ly nước cho Minh Khâm: “Ba uống nước đi.”
Minh Khâm nhận lấy, “Cảm ơn con.” Chú ngẩng lên nhìn Hạ Văn Nam: “Văn Nam, Minh Nghiên sau này phải trông cậy vào con và Lộ Xuyên.”
Hạ Văn Nam mỉm cười không nói gì, cậu lùi lại một bước, để Minh Lộ Xuyên đứng trước đối phó với Minh Khâm.
Dĩ nhiên Minh Lộ Xuyên cũng không hứng thú gì với chủ đề này, hắn chỉ nói: “Ba say rồi, tụi con đưa ba về.”
Minh Khâm: “Còn sớm mà.”
Minh Lộ Xuyên: “Muộn rồi, ba nên về nhà nghỉ ngơi.”
Minh Khâm từ tốn uống hết ly nước, một lúc sau thì đặt cái ly xuống rồi đứng lên, nói: “Vậy chúng ta về thôi.”
Hạ Văn Nam nghe được câu đó thì lập tức nhẹ nhõm, tối hôm nay cậu không dự định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247364/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.