Khi thức dậy vào sáng hôm sau, Hạ Văn Nam thấy mình và Minh Lộ Xuyên đang nằm lệch sang một bên giường, cậu nằm quay lưng lại với Minh Lộ Xuyên, còn hắn thì ôm chặt cậu trong lồng ngực.
Tư thế này không thoải mái chút nào, nhưng bọn họ vẫn ngủ như vậy từ nửa đêm đến hơn mười một giờ trưa.
Toàn thân Hạ Văn Nam đau nhức, đặc biệt là vết thương phía sau gáy.
Cậu muốn kiểm tra gáy của mình một chút, nhưng cánh tay vừa khẽ động đậy thì Minh Lộ Xuyên lại ôm cậu chặt hơn, hơi thở nóng rực phả l*n đ*nh đầu Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam cố gắng đẩy hắn ra một khoảng nhỏ, bàn tay mò ra đằng sau chạm vào vết cắn rất sâu, may mắn là máu đã ngừng chảy.
Minh Lộ Xuyên lại ôm chặt Hạ Văn Nam vào lồng ngực của mình, bàn tay chặn trước ngực cậu.
Hạ Văn Nam cảm thấy có chút khổ não, hỏi: “Anh hết đ*ng d*c chưa vậy?”
Một lúc sau Minh Lộ Xuyên mới cất giọng khàn khàn đáp lời: “Không biết.”
Hạ Văn Nam nói: “Cảm tạ trời đất, may mà anh không giống Omega, một lần ph*t t*nh hết ba ngày.”
“… Em ghét anh à?” Lời chất vấn của hắn ẩn chứa chút oan ức.
Hạ Văn Nam: “Không phải, chỉ là bây giờ em có chuyện quan trọng hơn phải làm, không thể tiếp tục nằm lười trên giường với anh được.” Nói xong, Hạ Văn Nam đẩy tay Minh Lộ Xuyên ra, vươn người ngồi dậy.
Cậu xoay cái cổ cứng còng của mình, vô tình đụng đến vết thương sau gáy, không nhịn được trách móc: “Anh không cắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247363/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.