“Anh đang nói gì vậy?” Doãn Trạch Cạnh hỏi.
Hạ Văn Nam không đáp, dáng vẻ tự tin không hề chột dạ.
Doãn Trạch Cạnh nhìn khuôn mặt được chiếu sáng bởi ánh đèn bên đường của Hạ Văn Nam: “Anh khôi phục trí nhớ lại thật à?”
Hạ Văn Nam nhếch mép cười lạnh.
Doãn Trạch Cạnh nói: “Nếu anh thật sự đã nhớ lại thì sẽ không nói về em như vậy đâu.” Ẩn trong giọng nói có phần oan ức, “Có nhất thiết phải như vậy không? Chỉ vì chút chuyện này mà em phải xuống tay giết anh sao?”
Câu nói này quá mức chân thành, ánh mắt Hạ Văn Nam dần trở nên hoài nghi: “Không phải do cậu à?”
Doãn Trạch Cạnh ngồi xổm xuống bên vệ đường, điếu thuốc trên tay chỉ còn một hơi cuối: “Em không hề làm gì cả.”
“Vậy cậu giả vờ làm sinh viên nghèo bên cạnh Minh Khâm làm gì? Không lẽ cậu thiếu thiền thật, hay là thật lòng yêu chú ấy?”
Doãn Trạch Cạnh ngẩng đầu liếc nhìn Hạ Văn Nam một cái: “Anh chưa khôi phục lại trí nhớ, nếu không thì sẽ không hỏi em những câu này.”
Hạ Văn Nam không nói gì, coi như ngầm khẳng định lời nói của đối phương.
Doãn Trạch Cạnh chống khuỷu tay lên đầu gối, vẩy tàn thuốc ra phía trước, một lúc sau mới lên tiếng: “Anh ấy đã hiểu nhầm từ lúc chúng em quen nhau rồi, chứ em không cố tình giả nghèo rồi bám theo anh ấy.”
Nói xong câu đó, Doãn Trạch Cạnh lại rơi vào khoảng lặng vô tận.
Dưới ánh đèn đường, có hai người đứng giữa nơi đường phố hoang vắng và lạnh lẽo, bọn họ đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247359/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.