Minh Khâm sóng vai cùng cậu Alpha trẻ tuổi ngồi trước cây đàn piano, cậu ta hỗ trợ chú chơi một ca khúc đơn giản.
Có vẻ Minh Khâm chưa từng đánh đàn piano, tiếng nhạc lệch nhịp vang lên rõ ràng khác xa với những giai điệu du dương vừa rồi, khiến nhiều vị khách trong bữa tiệc quay đầu lại nhìn về phía người đánh đàn.
Minh Khâm vui vẻ hoàn thành cả bản nhạc rồi mới đứng dậy trả lại vị trí cho cậu Alpha kia, sau đó chậm rãi quay về chỗ của mình.
Mọi người xung quanh và Hạ Văn Nam vẫn đứng tại chỗ, lúc này cậu mới để ý thấy Hà Dục Phong đứng cách mình không xa.
Minh Khâm bước đến trước mặt Doãn Trạch Cạnh, ngẩng đầu nhìn cậu ta, thở dài nói: “Em có thể về được rồi.” Giọng điệu nghe chừng rất ung dung nhàn nhã.
Doãn Trạch Cạnh đút hai tay vào túi quần, cho dù có mặc âu phục thì cậu ta vẫn lộ ra dáng vẻ ngây ngô của một sinh viên đại học, cậu ta hỏi Minh Khâm: “Anh Khâm, bây giờ em về đâu?”
“Thích chỗ nào thì cút đến chỗ đó đi.” Minh Khâm cúi đầu, chỉnh tay phần cổ tay áo vừa xắn lên để đánh đàn, “Tôi sẽ tìm người khác giúp.”
Doãn Trạch Cạnh hất hàm về phía Alpha đánh đàn: “Cậu ta? Cậu ta có chịu giúp anh không?”
Minh Khâm nói: “Nếu cậu ta không chấp nhận thì còn có người khác, cậu cho rằng sẽ không ai bị thay thế sao?”
Tiếng nói chuyện của bọn họ không lớn, nhưng vì Minh Khâm vừa đánh đàn nên cũng thu hút sự chú ý của vài người. Hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247358/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.