Trước Minh Lộ Xuyên đứng dậy rời đi, hắn xoa nhẹ đầu Hạ Văn Nam rồi cùng Minh Khâm rời khỏi phòng ăn.
Trên bàn ăn chỉ còn ba người, Hạ Văn Nam, Minh Tư Ngạn và Doãn Trạch Cạnh.
Minh Tư Ngạn đặt đôi đũa xuống trước, cậu ta nhìn Hạ Văn Nam nói: “Văn Nam, em về phòng nghỉ ngơi trước đây.”
Hạ Văn Nam gật đầu.
Minh Tư Ngạn đứng dậy rời đi.
Vì vậy trong phòng ăn chỉ còn lại hai người, Hạ Văn Nam và Doãn Trạch Cạnh.
Dường như tâm trạng Doãn Trạch Cạnh vẫn còn rất tốt, cậu ta nâng ly rượu của mình lên nói với Hạ Văn Nam, “Xin chúc mừng, Văn Nam.”
Hạ Văn Nam đưa ngón tay chỉ chỉ lên lầu, “Cậu không nghe ba mới nói gì à, bây giờ còn gì để chúc mừng nữa đâu?”
Doãn Trạch Cạnh vẫn mỉm cười nói: “Bất kể thế nào cũng phải chúc mừng anh một câu.”
Hạ Văn Nam miễn cưỡng nâng ly cụng với cậu ta, sau đó cũng chỉ nhấp môi một cái chứ không uống.
Ngược lại Doãn Trạch Cạnh uống hết rượu trong ly của mình, cậu đặt cái ly thủy tinh xuống bàn, nghiêng người về phía trước, thấp giọng nói với Hạ Văn Nam: “Anh Khâm cũng có tuổi rồi, nhiều ý tưởng không còn phù hợp cho việc phát triển công ty nữa.”
Hạ Văn Nam không nói gì, không phải là cậu không thể lý giải suy nghĩ của Minh Khâm. Thực tế cho đến bây giờ, cậu cũng không chắc với việc doanh thu tụt dốc của Minh Nghiên thì liệu ý tưởng của mình có còn là lựa chọn đúng đắn hay không.
Doãn Trạch Cạnh cầm lấy chai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247343/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.