Bây giờ mọi chuyện đã khác rồi. Bây giờ mọi chuyện có gì khác? Hạ Văn Nam cảm thấy mình có thể mơ hồ hiểu được suy nghĩ của Minh Lộ Xuyên.
Cậu không nhịn được mà hỏi thêm một câu nữa: “Anh đã biết chú ấy không phải ba ruột của anh, vậy chú ấy có biết không?”
“Tôi đoán là ông ấy biết.” Minh Lộ Xuyên nói, rồi lại đi nước đôi bằng một câu, “Hoặc cũng có thể ông ấy không biết.”
“Cái gì vậy hả? Vậy cuối cùng là biết hay không biết?”
Minh Lộ Xuyên lắc đầu, “Ông ấy có biết hay không, không còn quan trọng nữa.”
Trên đường đi có kẹt xe một chút, lúc đến nhà họ Minh trời đã ngả tối.
Thời điểm Minh Lộ Xuyên dừng xe, Hạ Văn Nam lập tức nhìn thấy Minh Khâm khoác một chiếc khăn choàng trên vai, đang đứng ngoài cửa chờ bọn họ.
Hạ Văn Nam nhanh chóng xuống xe và đi về phía Minh Khâm, Minh Khâm nhìn thấy cậu thì nở một nụ cười, tiến lên hai bước nắm lấy tay Hạ Văn Nam: “Con đã vất vả rồi, Văn Nam.”
Hạ Văn Nam chỉ có thể lúng túng mỉm cười: “Không có gì ạ.”
Minh Khâm ôm cậu một lúc, khi buông ra thì chú nói: “Không hổ là nhà điều chế nước hoa tài ba của Minh Nghiên chúng ta, nhanh vào nhà đi, bữa tối đã sẵn sàng rồi.”
Bước vào trong nhà, Hạ Văn Nam thấy Minh Tư Ngạn và Doãn Trạch Cạnh đã yên vị tại bàn ăn, tuy nhiên lại không thấy Minh Tư Thần đâu.
Minh Khâm nắm lấy tay của Hạ Văn Nam dắt cậu đến phòng ăn, Minh Lộ Xuyên trầm mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247342/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.