Hạ Văn Nam cảm thấy có gì đó không đúng, cậu hỏi Lộ Vấn Hành: “Nếu đã như vậy, tại sao những năm qua ông không làm rõ với giới truyền thông?”
“Bởi vì truyền thông không hề hỏi tôi. Chuyện này đã xảy ra từ rất nhiều năm trước rồi, cho dù có ‘lưu danh sử sách’ đi nữa cũng đã qua lâu rồi, tại sao phải nhắc lại? Nhưng nếu cậu còn thắc mắc điều gì, tôi vẫn sẽ vui vẻ trả lời.” Tông điệu của Lộ Vấn Hành rất tự nhiên, thậm chí có thể coi là lễ phép lịch sự.
Hạ Văn Nam hỏi: “Vậy ông có biết chú Minh Khâm không?”
Lúc này Lộ Vấn Hành đáp rằng: “Lúc trước từng gặp qua, cũng coi như là biết.”
Hạ Văn Nam khẽ cau mày, Lộ Vấn Hành đã phủ nhận mối quan hệ giữa ông ta và Minh Lộ Xuyên, cậu thực sự không còn lý do gì để giữ chân ông ta ở đây tìm hiểu tường tận vấn đề.
Hơn nữa, bên ngoài hành lang lúc này truyền đến tiếng người, có vẻ buổi hòa nhạc của Lê Hân đã chính thức kết thúc, bất cứ lúc nào cũng có thể có người bước vào nhà vệ sinh này.
Hẳn là Lộ Vấn Hành cũng nhận ra điều đó, ông ta kéo thấp vành mũ xuống rồi nói, “Không còn việc gì nữa thì tôi đi trước.”
“Đợi đã!” Lần này không phải Hạ Văn Nam lên tiếng, mà là Lâm Trữ Thu, giọng nói của Lâm Trữ Thu có chút run rẩy nhưng cậu ta vẫn hỏi: “Vậy ông với Lê Hân có quan hệ gì? Chẳng phải ông đã kết hôn rồi sao?”
Lộ Vấn Hành nhìn anh: “Cậu là ai?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247337/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.