Lâm Trữ Thu nghe thấy Hạ Văn Nam nói vậy, lập tức căng thẳng nắm chặt lấy cánh tay của Hạ Văn Nam: “Thế mày có mang theo trứng không?”
Hạ Văn Nam lắc lắc tay: “Không.” Trong giọng nói tràn ngập sự tiếc nuối.
Lâm Trữ Thu vuốt ngực thở phào: “Tao tưởng mày muốn ném thật, làm tao sợ chết khiếp.”
Hạ Văn Nam nghe vậy thì bật cười, “Sợ gì? Tao ném chứ có phải mày ném đâu, tao ném xong rồi thì chạy lẹ, mày giả bộ như không quen biết tao là được rồi.”
“Không được,” Lâm Trữ Thu ngập ngừng, “Tao không để bỏ mày lại một mình được.”
Bỗng nhiên Hạ Văn Nam có chút cảm động, đặt tay lên vai Lâm Trữ Thu: “Anh em tốt!”
Buổi biểu diễn kéo dài khoảng hơn hai tiếng, Lê Hân vừa hát vừa nhảy, thỉnh thoảng lại tương tác với người hâm mộ và khách mời trong suốt buổi diễn, dưới bầu không khí sôi động của hội trường, cả buổi biểu diễn đều rất tuyệt vời.
Lâm Trữ Thu ngồi bên cạnh, mới đầu còn đắm chìm trong cảm giác thất vọng nhưng sau đó cũng không nhịn được giơ cao lightstick, “Coi như đây là lời từ biệt chính thức của tao với Hân Hân đi.”
Hạ Văn Nam liếc nhìn cậu ta: “Mày vui là được.”
Trước khi buổi hòa nhạc kết thúc, Lộ Vấn Hành ngồi ở hàng ghế đầu đã đứng dậy rời đi.
Hạ Văn Nam nhìn ông ta đi ra ngoài, nhất thời cảm thấy vô cùng hối hận vì không mang theo một quả trứng gà, sau đó cậu nghĩ, dù thế nào thì ít nhất cũng phải gây rắc rối cho Lộ Vấn Hành một chút,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247336/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.