Toàn bộ không khí trong phòng như bị bao phủ bởi mùi pheromone Minh Lộ Xuyên, Hạ Văn Nam cảm thấy như mình sắp chết đuối.
Cậu muốn sướng một chút, và đúng là sướng thật, chỉ phải trả giá là lại bị Minh Lộ Xuyên cắn vào gáy. Nơi đó không có tuyến thể, chiếc răng nanh sắc nhọn đâm vào da thịt cậu, khiến máu trào ra rồi lại truyền pheromone vào.
Trong khoảnh khắc, Hạ Văn Nam bị người nào đó đè chặt xuống giường, ngay cả chút hơi tàn để giãy giụa cũng chẳng còn, cậu nằm bẹp ở trên giường, ngón tay siết chặt lấy tấm ga trải giường. Một lúc sau, Hạ Văn Nam cảm thấy Minh Lộ Xuyên nhẹ nhàng lật người cậu lại rồi ôm cậu vào lòng.
Cả người Hạ Văn Nam ướt đẫm mồ hôi nhưng chẳng còn chút sức lực nào để tắm táp, cảm tưởng như từng giọt mồ hôi của mình đều có mùi pheromone của Minh Lộ Xuyên, tựa như mình lại bị mùi hương pheromone này thấm sâu vào da thịt một lần nữa.
Toàn thân đã mệt mỏi vô cùng, Hạ Văn Nam vốn tưởng rằng mình sẽ sớm ngủ thiếp đi, nhưng đầu óc trì trệ uể oải lại không tài nào tiến vào giấc mộng. Cậu trở mình trong vòng tay của Minh Lộ Xuyên, nghiêng người ngẩng đầu nhìn Minh Lộ Xuyên: “Anh là chó à?”
Minh Lộ Xuyên đã nhắm mắt lại, hắn luồn ngón tay vào mái tóc hơi ẩm ướt của Hạ Văn Nam, đáp: “Ừm.”
Hạ Văn Nam hơi kinh ngạc: “Là chó thật luôn á?”
Giọng nói của Minh Lộ Xuyên trầm khàn: “Có vấn đề gì không?”
Hạ Văn Nam nhỏ giọng phàn nàn: “Thảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247332/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.